送吴会卿再往淮南

(宋代)严羽

故人身披紫绮裘,腰佩宝玦骑胡骝。英风侠气横四海,辞我远向淮南游。

淮南桂树应犹在,八公举手遥相待。明月高悬五两头,随君千里过淮流。

十年鞍马边城道,又向边城见春草。春草萋萋路入秦,长安北望空愁人。

荆楚奇材多剑客,感慨相逢思报国。男儿事业早致身,青鬓须防雪霜迫。

我向人閒久拂衣,白云相伴掩岩扉。调琴鼓罢清商曲,愁见孤鸿天际飞。

严羽

严羽,南宋诗论家、诗人。字丹丘,一字仪卿,自号沧浪逋客,世称严沧浪。邵武莒溪(今福建省邵武市莒溪)人。生卒年不详,据其诗推知主要生活于理宗在位期间,至度宗即位时仍在世。一生未曾出仕,大半隐居在家乡,与同宗严仁、严参齐名,号“三严”;又与严肃、严参等8人,号“九严”。严羽论诗推重汉魏盛唐、号召学古,所著《沧浪诗话》名重于世,被誉为宋、元、明、清四朝诗话第一人。

《送吴会卿再往淮南》拼音标注

sòng wú hùi qīng zài wǎng huái nán
gù rén shēn pī zǐ qǐ qíu,
yāo pèi bǎo jué qí hú líu。
yīng fēng xiá qì héng sì hǎi,
cí wǒ yuǎn xiàng huái nán yóu。
huái nán gùi shù yìng yóu zài,
bā gōng jǔ shǒu yáo xiāng dài。
míng yuè gāo xuán wǔ liǎng tóu,
súi jūn qiān lǐ guò huái líu。
shí nián ān mǎ biān chéng dào,
yòu xiàng biān chéng jiàn chūn cǎo。
chūn cǎo qī qī lù rù qín,
cháng ān běi wàng kōng chóu rén。
jīng chǔ qí cái duō jiàn kè,
gǎn kǎi xiāng féng sī bào guó。
nán ér shì yè zǎo zhì shēn,
qīng bìn xū fáng xuě shuāng pò。
wǒ xiàng rén xián jǐu fú yī,
bái yún xiāng bàn yǎn yán fēi。
diào qín gǔ bà qīng shāng qū,
chóu jiàn gū hóng tiān jì fēi。