登豫章城感怀
(宋代)严羽
忧来不自得,登城望高天。寒云四面起,朔气下长川。
脱剑且却座,君知心惘然。奈何平生志,郁抑江湖閒。
凛凛秋风来,茫茫落日晚。长忧生白发,沈想忘朝饭。
向来经济士,本自碌碌人。萧曹刀笔吏,樊灌市井臣。
徒步取勋业,汉道为光新。我今何为者,飘飘去乡国。
狂歌豫章城,醉卧风江碧。但取英雄笑,终惭倜傥生。
名当以德载,事耻因人成。独酌还独酌,哀歌还寂寞。
安得淩风翰,为君拂寥邈。

严羽
严羽,南宋诗论家、诗人。字丹丘,一字仪卿,自号沧浪逋客,世称严沧浪。邵武莒溪(今福建省邵武市莒溪)人。生卒年不详,据其诗推知主要生活于理宗在位期间,至度宗即位时仍在世。一生未曾出仕,大半隐居在家乡,与同宗严仁、严参齐名,号“三严”;又与严肃、严参等8人,号“九严”。严羽论诗推重汉魏盛唐、号召学古,所著《沧浪诗话》名重于世,被誉为宋、元、明、清四朝诗话第一人。
《登豫章城感怀》拼音标注
dēng yù zhāng chéng gǎn huái
yōu lái bù zì dé,
dēng chéng wàng gāo tiān。
hán yún sì miàn qǐ,
shuò qì xià cháng chuān。
tuō jiàn qiě què zuò,
jūn zhī xīn wǎng rán。
nài hé píng shēng zhì,
yù yì jiāng hú xián。
lǐn lǐn qīu fēng lái,
máng máng luò rì wǎn。
cháng yōu shēng bái fā,
shěn xiǎng wàng zhāo fàn。
xiàng lái jīng jì shì,
běn zì lù lù rén。
xiāo cáo dāo bǐ lì,
fán guàn shì jǐng chén。
tú bù qǔ xūn yè,
hàn dào wèi guāng xīn。
wǒ jīn hé wèi zhě,
piāo piāo qù xiāng guó。
kuáng gē yù zhāng chéng,
zùi wò fēng jiāng bì。
dàn qǔ yīng xióng xiào,
zhōng cán tì tǎng shēng。
míng dāng yǐ dé zài,
shì chǐ yīn rén chéng。
dú zhuó huán dú zhuó,
āi gē huán jì mò。
ān dé líng fēng hàn,
wèi jūn fú liáo miǎo。