咏丝桐

(宋代)阳枋

地阔天宽人一般,琴心会得语言难。高山流水知音少,月白风清时自弹。

阳枋

阳枋(1187-1267),字正父,原名昌朝,字宗骥,合州巴川(今重庆铜梁东南)人。居字溪小龙潭之上,因号字溪。

《咏丝桐》拼音标注

yǒng sī tóng
dì kuò tiān kuān rén yī bān,
qín xīn hùi dé yǔ yán nán。
gāo shān líu shǔi zhī yīn shǎo,
yuè bái fēng qīng shí zì dàn 。