时燕堂

(宋代)杨蟠

吏隐盂城九十旬,丰年日日是佳辰。赋成席上日飞雪,歌动梁间已落尘。此地谁为爱酒伴,他时傥忆种花人。五坛芍药齐教放,何处扬州更觅春。

杨蟠

章安人,字公济。仁宗庆历六年进士。为密、和二州推官。诗为欧阳修所称。苏轼知杭州,蟠通判州事,与轼唱酬甚多。历知寿州卒。平生为诗数千篇,号《章安集》。

《时燕堂》拼音标注

shí yàn táng
lì yǐn yú chéng jǐu shí xún,
fēng nián rì rì shì jiā chén。
fù chéng xí shàng rì fēi xuě,
gē dòng liáng jiān yǐ luò chén。
cǐ dì shúi wèi ài jǐu bàn,
tā shí tǎng yì zhǒng huā rén。
wǔ tán sháo yào qí jiào fàng,
hé chù yáng zhōu gèng mì chūn 。