练江亭

(宋代)杨蟠

寒光万顷淡高秋,粉壁朱栏净客愁。晚月萧萧闻落叶,晴天厉厉数飞鸥。烟横绝岛疏难卷,月在平波莹不流。怀抱未忘知有处,且吟风笛醉沧州。

杨蟠

章安人,字公济。仁宗庆历六年进士。为密、和二州推官。诗为欧阳修所称。苏轼知杭州,蟠通判州事,与轼唱酬甚多。历知寿州卒。平生为诗数千篇,号《章安集》。

《练江亭》拼音标注

liàn jiāng tíng
hán guāng wàn qǐng dàn gāo qīu,
fěn bì zhū lán jìng kè chóu。
wǎn yuè xiāo xiāo wén luò yè,
qíng tiān lì lì shù fēi ōu。
yān héng jué dǎo shū nán juàn,
yuè zài píng bō yíng bù líu。
huái bào wèi wàng zhī yǒu chù,
qiě yín fēng dí zùi cāng zhōu 。