摸鱼儿 过邯郸

(清代)杨芳灿

两茫茫、神仙富贵,邯郸古道行客。酒边却话才人恨,零落好春堪惜。

薄命妾。休怅望、钿车梦断琼楼月。苕华一阕。记当日丛台,妖歌嫚舞,转眼也消歇。

人何处,谩道上清沦谪。蕊珠依旧宫阙。年华最怕经风雨,多少粉魔香劫。

寻解脱。除非问、青瓷枕里丹砂诀。情肠傥热。便金屋藏卿,云台著我,还是梦中说。

杨芳灿

(1754—1816)江苏金匮人,字才叔,号蓉裳。乾隆四十二年拔贡生。历官甘肃伏羌知县、灵州知州,有能名。入为户部员外郎。工骈文诗词。有《直率斋稿》、《芙蓉山馆诗词稿》、《芙蓉山馆骈体文》等。生卒均在十二月中。

《摸鱼儿 过邯郸》拼音标注

mō yú ér guò hán dān
liǎng máng máng 、 shén xiān fù gùi,
hán dān gǔ dào xíng kè。
jǐu biān què huà cái rén hèn,
líng luò hǎo chūn kān xī。
bó mìng qiè。
xīu chàng wàng 、 diàn chē mèng duàn qióng lóu yuè。
tiáo huá yī què。
jì dāng rì cóng tái,
yāo gē màn wǔ,
zhuǎn yǎn yě xiāo xiē。
rén hé chù,
mán dào shàng qīng lún zhé。
rǔi zhū yī jìu gōng què。
nián huá zùi pà jīng fēng yǔ,
duō shǎo fěn mó xiāng jié。
xún jiě tuō。
chú fēi wèn 、 qīng cí zhěn lǐ dān shā jué。
qíng cháng tǎng rè。
biàn jīn wū cáng qīng,
yún tái zhù wǒ,
huán shì mèng zhōng shuō。