游广教寺次李生韵

(元代)杨翮

胜日款禅宫,苍苔印屐踪。云间闻梵语,烟外听斋钟。

树列千年桧,林深百尺松。明珠光错落,幽壑舞骊龙。

杨翮

元上元人,字文举。杨刚中子。承其家学。工古文。初为江浙行省掾,历江浙儒学提举,迁太常博士。有《佩玉斋类稿》。

《游广教寺次李生韵》拼音标注

yóu guǎng jiào sì cì lǐ shēng yùn
shèng rì kuǎn shàn gōng,
cāng tái yìn jī zōng。
yún jiān wén fàn yǔ,
yān wài tīng zhāi zhōng。
shù liè qiān nián kuài,
lín shēn bǎi chǐ sōng。
míng zhū guāng cuò luò,
yōu hè wǔ lí lóng。