题杨学士藏陈所翁四龙图

(明代)杨士奇

近代画龙谁第一,举世所重闽陈容。秘府人家屡曾见,叶公虽古难独工。

此图四龙妙无敌,变化奇态才数尺。乾坤黯黪閟云雾,风雷奔驱裂崖石。

腾身并出青冥上,盘拿夭矫皆相向。神光睒矆如剑铓,倒捲江潮起银浪。

陈翁画意与谁同,爱龙所重泽物功。炎飙六月撼原野,矫首滂沱如画中。

杨士奇

杨士奇(1366~1444),明代大臣、学者,名寓,字士奇,以字行,号东里,谥文贞,汉族,江西泰和(今江西泰和县澄江镇)人。官至礼部侍郎兼华盖殿大学士,兼兵部尚书,历五朝,在内阁为辅臣四十余年,首辅二十一年。与杨荣、杨溥同辅政,并称“三杨”,因其居地所处,时人称之为“西杨”。“三杨”中,杨士奇以“学行”见长,先后担任《明太宗实录》、《明仁宗实录》、《明宣宗实录》总裁。

《题杨学士藏陈所翁四龙图》拼音标注

tí yáng xué shì cáng chén suǒ wēng sì lóng tú
jìn dài huà lóng shúi dì yī,
jǔ shì suǒ zhòng mǐn chén róng。
mì fǔ rén jiā lv̌ céng jiàn,
yè gōng sūi gǔ nán dú gōng。
cǐ tú sì lóng miào wú dí,
biàn huà qí tài cái shù chǐ。
gān kūn àn cǎn bì yún wù,
fēng léi bēn qū liè yá shí。
téng shēn bìng chū qīng míng shàng,
pán ná yāo jiǎo jiē xiāng xiàng。
shén guāng shǎn huò rú jiàn máng,
dǎo juǎn jiāng cháo qǐ yín làng。
chén wēng huà yì yǔ shúi tóng,
ài lóng suǒ zhòng zé wù gōng。
yán biāo lìu yuè hàn yuán yě,
jiǎo shǒu pāng tuó rú huà zhōng。