送李昌祺

(明代)杨士奇

盛年读书擢科第,共睹词华艳云绮。翰林高步逐英贤,东阁潜心效文史。

身违定省五六年,梦绕庭闱二千里。昨夜摅情达丹扆,特许归宁承玉旨。

谢恩初辞凤阙前,买船遽向龙江涘。江天未明早潮上,况复连朝北风驶。

二月初旬应到家,冠带升堂亲为喜。囊中尽倒官俸钱,郡市西头致滫瀡。

叙言契阔洽朋知,趋走牵携欢稚子。爱亲敬君事所重,况乃皇恩厚无比。

还应回首顾王程,螺渚行舻须早理。

杨士奇

杨士奇(1366~1444),明代大臣、学者,名寓,字士奇,以字行,号东里,谥文贞,汉族,江西泰和(今江西泰和县澄江镇)人。官至礼部侍郎兼华盖殿大学士,兼兵部尚书,历五朝,在内阁为辅臣四十余年,首辅二十一年。与杨荣、杨溥同辅政,并称“三杨”,因其居地所处,时人称之为“西杨”。“三杨”中,杨士奇以“学行”见长,先后担任《明太宗实录》、《明仁宗实录》、《明宣宗实录》总裁。

《送李昌祺》拼音标注

sòng lǐ chāng qí
shèng nián dú shū zhuó kē dì,
gòng dǔ cí huá yàn yún qǐ。
hàn lín gāo bù zhú yīng xián,
dōng gé qián xīn xiào wén shǐ。
shēn wéi dìng shěng wǔ lìu nián,
mèng rào tíng wéi èr qiān lǐ。
zuó yè shū qíng dá dān yǐ,
tè xǔ gūi níng chéng yù zhǐ。
xiè ēn chū cí fèng què qián,
mǎi chuán jù xiàng lóng jiāng sì。
jiāng tiān wèi míng zǎo cháo shàng,
kuàng fù lián zhāo běi fēng shǐ。
èr yuè chū xún yìng dào jiā,
guān dài shēng táng qīn wèi xǐ。
náng zhōng jǐn dǎo guān fèng qián,
jùn shì xī tóu zhì sǒu sǔi。
xù yán qì kuò qià péng zhī,
qū zǒu qiān xié huān zhì zǐ。
ài qīn jìng jūn shì suǒ zhòng,
kuàng nǎi huáng ēn hòu wú bǐ。
huán yìng húi shǒu gù wáng chéng,
luó zhǔ xíng lǔ xū zǎo lǐ。