赋得蓟门行送胡元节广东宪使

(明代)杨士奇

晨起出蓟门,念卿万里客。骢马锦连钱,嚼啮黄金勒。

卿行衔命有光辉,朝下初辞青琐闱。西山晓翠凝琼佩,北阙睛霞艳绣衣。

纷纷相送蓟门路,丝绳玉壶泻春露。今朝携手当蓟门,明朝相忆知何处。

登车揽辔志澄清,知卿慷慨自平生。他时广海成功日,还忆蓟门临别情。

杨士奇

杨士奇(1366~1444),明代大臣、学者,名寓,字士奇,以字行,号东里,谥文贞,汉族,江西泰和(今江西泰和县澄江镇)人。官至礼部侍郎兼华盖殿大学士,兼兵部尚书,历五朝,在内阁为辅臣四十余年,首辅二十一年。与杨荣、杨溥同辅政,并称“三杨”,因其居地所处,时人称之为“西杨”。“三杨”中,杨士奇以“学行”见长,先后担任《明太宗实录》、《明仁宗实录》、《明宣宗实录》总裁。

《赋得蓟门行送胡元节广东宪使》拼音标注

fù dé jì mén xíng sòng hú yuán jié guǎng dōng xiàn shǐ
chén qǐ chū jì mén,
niàn qīng wàn lǐ kè。
cōng mǎ jǐn lián qián,
jiáo niè huáng jīn lè。
qīng xíng xián mìng yǒu guāng hūi,
zhāo xià chū cí qīng suǒ wéi。
xī shān xiǎo cùi níng qióng pèi,
běi què jīng xiá yàn xìu yī。
fēn fēn xiāng sòng jì mén lù,
sī shéng yù hú xiè chūn lù。
jīn zhāo xié shǒu dāng jì mén,
míng zhāo xiāng yì zhī hé chù。
dēng chē lǎn pèi zhì chéng qīng,
zhī qīng kāng kǎi zì píng shēng。
tā shí guǎng hǎi chéng gōng rì,
huán yì jì mén lín bié qíng。