喜申凫盟至都门 其三

(明代)杨思圣

望极燕山暮,相逢感泣多。人间遗玉碗,故物指铜驼。

恨血千年碧,龙池永夜波。雄图今已矣,尚有酒徒过。

杨思圣

(1621—1664)明末清初直隶钜鹿人,字犹龙,号雪樵。顺治三年进士。入翰林,出为山西按察使,官至四川布政使。傅青主、孙夏峰、申盟均与之交往。有《且亭诗》。

《喜申凫盟至都门 其三》拼音标注

xǐ shēn fú méng zhì dū mén qí sān
wàng jí yàn shān mù,
xiāng féng gǎn qì duō。
rén jiān yí yù wǎn,
gù wù zhǐ tóng tuó。
hèn xiě qiān nián bì,
lóng chí yǒng yè bō。
xióng tú jīn yǐ yǐ,
shàng yǒu jǐu tú guò。