入栈纪行四首 其四

(明代)杨思圣

客子悲远道,旅途未遑安。整装凌晨发,带雨度柴关。

滩石相舂激,云生暗峰峦。步滑屡欹仄,衣湿何时干。

强颜慰僮仆,谈笑轻波澜。中情默自伤,何能驾羽翰。

杨思圣

(1621—1664)明末清初直隶钜鹿人,字犹龙,号雪樵。顺治三年进士。入翰林,出为山西按察使,官至四川布政使。傅青主、孙夏峰、申盟均与之交往。有《且亭诗》。

《入栈纪行四首 其四》拼音标注

rù zhàn jì xíng sì shǒu qí sì
kè zǐ bēi yuǎn dào,
lv̌ tú wèi huáng ān。
zhěng zhuāng líng chén fā,
dài yǔ dù chái guān。
tān shí xiāng chōng jī,
yún shēng àn fēng luán。
bù huá lv̌ yī zè,
yī shī hé shí gān。
qiáng yán wèi tóng pū,
tán xiào qīng bō lán。
zhōng qíng mò zì shāng,
hé néng jià yǔ hàn。