霜花腴 咏雁来红

(清代)杨玉衔

霜花糁白,醉晚枫、凭谁共斗酡颜。秋雁峰回,春共魂返,千林染泪斑斓。

半青半丹。骗雾中、老眼偷看。讶金风、嫁杏妻梅,天孙聘锦奠西园。

袅袅枝头霞举,认含芦吮笔,艳写云笺。望断衡阳,书传塞北,红情几叶缠绵。

月明在天。警霜心、何让韶年。奈南楼、破梦声声,误人花抱眠。

杨玉衔

1869-1943,字懿生,号铁夫、季良、鸾坡,以号行,广东香山人。光绪二十七年(1901)举人,三十年(1904)考取内阁中书。官广西知府。民国间曾任无锡国专词学教授及香港广州大学、国民大学教授。曾从朱祖谋学梦窗,后即以笺释吴文英的《梦窗词》扬名词坛。著有《抱香室词钞》、《梦窗词笺》等。晚年蛰居香港之青山,以著述自娱。

《霜花腴 咏雁来红》拼音标注

shuāng huā yú yǒng yàn lái hóng
shuāng huā sān bái,
zùi wǎn fēng 、 píng shúi gòng dǒu tuó yán。
qīu yàn fēng húi,
chūn gòng hún fǎn,
qiān lín rǎn lèi bān lán。
bàn qīng bàn dān。
piàn wù zhōng 、 lǎo yǎn tōu kàn。
yà jīn fēng 、 jià xìng qī méi,
tiān sūn pìn jǐn diàn xī yuán。
niǎo niǎo zhī tóu xiá jǔ,
rèn hán lú shǔn bǐ,
yàn xiě yún jiān。
wàng duàn héng yáng,
shū chuán sāi běi,
hóng qíng jī yè chán mián。
yuè míng zài tiān。
jǐng shuāng xīn 、 hé ràng sháo nián。
nài nán lóu 、 pò mèng shēng shēng,
wù rén huā bào mián。