兰陵王 寄怀许少白蓟门 依清真四声

(清代)杨玉衔

斗杓直。斜倚长空荡碧。燕台树、春信几番,隔岭燕花暗无色。

貂裘敝去国。忘识。东华旧客。桑沧恨、追话旧游,珍托云鸿去书尺。

蛮江记萍迹。正鸟寄回樯,鸥笑争席。饥驱何补泉明食。

剩压袖诗重,伴装琴古,归帆风利破数驿。怅人阻南北。

悽恻。怨怀积。耐烛影秋寒,花事春寂。烟波渺渺苍无极。

况触恨杯酒,閟音亭笛。西崦曾翠,剪赠我,晕砚滴。

杨玉衔

1869-1943,字懿生,号铁夫、季良、鸾坡,以号行,广东香山人。光绪二十七年(1901)举人,三十年(1904)考取内阁中书。官广西知府。民国间曾任无锡国专词学教授及香港广州大学、国民大学教授。曾从朱祖谋学梦窗,后即以笺释吴文英的《梦窗词》扬名词坛。著有《抱香室词钞》、《梦窗词笺》等。晚年蛰居香港之青山,以著述自娱。

《兰陵王 寄怀许少白蓟门,依清真四声》拼音标注

lán líng wáng jì huái xǔ shǎo bái jì mén,yī qīng zhēn sì shēng
dǒu sháo zhí。
xié yǐ cháng kōng dàng bì。
yàn tái shù 、 chūn xìn jī fān,
gé líng yàn huā àn wú sè。
diāo qíu bì qù guó。
wàng shì。
dōng huá jìu kè。
sāng cāng hèn 、 zhūi huà jìu yóu,
zhēn tuō yún hóng qù shū chǐ。
mán jiāng jì píng jī。
zhèng niǎo jì húi qiáng,
ōu xiào zhēng xí。
jī qū hé bǔ quán míng shí。
shèng yā xìu shī zhòng,
bàn zhuāng qín gǔ,
gūi fān fēng lì pò shù yì。
chàng rén zǔ nán běi。
qī cè。
yuàn huái jī。
nài zhú yǐng qīu hán,
huā shì chūn jì。
yān bō miǎo miǎo cāng wú jí。
kuàng hóng hèn bēi jǐu,
bì yīn tíng dí。
xī yān céng cùi,
jiǎn zèng wǒ,
yūn yàn dī。