水龙吟 式古堂书画考卷十八
(元代)杨载
鸿沟定约东归,又谁遣赤龙回指。青娥舞罢,重瞳饮泣,断肠声里。半壁酸风,两淮寒月,古今兴废。眇乌江满眼,惊涛卷雪,分明总是英雄泪。木末招招舟子,载何人断烟流水。平沙尽处,青山数点,江东千里。长啸风前,无人会我,登临此意。但黄芦古木,夕阳回照,有渔歌起。

杨载
杨载(1271—1323)元代中期著名诗人,与虞集、范梈、揭傒斯齐名,并称为“元诗四大家”。字仲弘,浦城(今福建浦城县)人。延祐二年进士,授承务郎,官至宁国路总管府推官。杨载文名颇大,文章以气为主,诗作含蓄,颇有新的意境。
《水龙吟 式古堂书画考卷十八》拼音标注
shǔi lóng yín shì gǔ táng shū huà kǎo juàn shí bā
hóng gōu dìng yuē dōng gūi,
yòu shúi qiǎn chì lóng húi zhǐ。
qīng é wǔ bà,
zhòng tóng yǐn qì,
duàn cháng shēng lǐ。
bàn bì suān fēng,
liǎng huái hán yuè,
gǔ jīn xīng fèi。
miǎo wū jiāng mǎn yǎn,
liáng tāo juàn xuě,
fēn míng zǒng shì yīng xióng lèi。
mù mò zhāo zhāo zhōu zǐ,
zài hé rén duàn yān líu shǔi。
píng shā jǐn chù,
qīng shān shù diǎn,
jiāng dōng qiān lǐ。
cháng xiào fēng qián,
wú rén hùi wǒ,
dēng lín cǐ yì。
dàn huáng lú gǔ mù,
xī yáng húi zhào,
yǒu yú gē qǐ 。