山中诗 其二

(清代)杨宗发

空岩怅流目,虚壑驰超忽。物色宕烟外,予怀澹川末。

闲时夜气发,静地春光接。木石叩情性,见闻冥欣戚。

青苔积鸟爱,绝径断云迹。旷览识初古,周旋任天质。

神凝不我昧,理永奚所隔。

杨宗发

江南武进人,字起文。恽日初弟子。治经世之学,工诗古文。足不出乡里,家贫,而颇具壮心。卒年四十二。有《白云楼诗钞》。

《山中诗 其二》拼音标注

shān zhōng shī qí èr
kōng yán chàng líu mù,
xū hè chí chāo hū。
wù sè dàng yān wài,
yú huái dàn chuān mò。
xián shí yè qì fā,
jìng dì chūn guāng jiē。
mù shí kòu qíng xìng,
jiàn wén míng xīn qī。
qīng tái jī niǎo ài,
jué jìng duàn yún jī。
kuàng lǎn shì chū gǔ,
zhōu xuán rèn tiān zhí。
shén níng bù wǒ mèi,
lǐ yǒng xī suǒ gé。