题松云听梵图
(清代)姚范
山茨浓岚堕空绿,午窗鸟啭初梦熟。角巾著屐鸟南亭,时有白云松际宿。
松风静不语,云来无处所。依微梵刹度遥音,想见僧廊停粥鼓。
声闻果中坐日晏,松钗满径云翳吐。心通那复折杨枝,满眼纷飞豆花雨。

姚范
(1702—1771)安徽桐城人,字南青,号姜坞,初名兴涑,字已铜。乾隆七年进士。官翰林院编修,充三礼馆纂修。文章沉邃幽古,学术长于考订,所见多前人所未发。有《援鹑堂诗集》、《援鹑堂文集》、《援鹑堂笔记》。
《题松云听梵图》拼音标注
tí sōng yún tīng fàn tú
shān cí nóng lán duò kōng lv̀,
wǔ chuāng niǎo zhuàn chū mèng shú。
jiǎo jīn zhù jī niǎo nán tíng,
shí yǒu bái yún sōng jì sù。
sōng fēng jìng bù yǔ,
yún lái wú chù suǒ。
yī wēi fàn chà dù yáo yīn,
xiǎng jiàn sēng láng tíng zhōu gǔ。
shēng wén guǒ zhōng zuò rì yàn,
sōng chāi mǎn jìng yún yì tǔ。
xīn tōng nà fù zhé yáng zhī,
mǎn yǎn fēn fēi dòu huā yǔ。