唐伯虎赤壁图
(清代)姚鼐
东坡居士赋有画,风月无穷泻清快。画中有赋情亦奇,唐寅使笔能尔为。
登高临水秋气悲,山空夜明木见枝。凭虚欲望天涯处,可似湘中瞻九疑。
九疑山高湘水深,重华不作哀至今。青枫摇落幽竹林,湘君窈立风满襟。
江妃海若夜起会,或有云中竽瑟音。云开月出天寥阔,俛首悲风兴大壑。
不见帝子乘飞龙,但有横江之一鹤。横江鹤,何裴褢,苏子乘之去不回。
贤者挺生当世才,重之九鼎轻尘埃。脱屣竟从赤松子,赋悬日月何为哉。
情往一乐复一哀,后六百岁余玆来。曳杖江头看山碧,思得公语从追陪。
请与图中二客偕,今夕何夕月当户。霜落收潦面深渚,凉风吹林荡空宇。
作诗要公公岂许。

姚鼐
姚鼐(nài)(1731~1815)清代著名散文家,与方苞、刘大櫆并称为“桐城三祖”。字姬传,一字梦谷,室名惜抱轩(在今桐城中学内),世称惜抱先生、姚惜抱,安徽桐城人。乾隆二十八年(1763)中进士,任礼部主事、四库全书纂修官等,年才四十,辞官南归,先后主讲于扬州梅花、江南紫阳、南京钟山等地书院四十多年。著有《惜抱轩全集》等,曾编选《古文辞类纂》。
《唐伯虎赤壁图》拼音标注
táng bó hǔ chì bì tú
dōng pō jū shì fù yǒu huà,
fēng yuè wú qióng xiè qīng kuài。
huà zhōng yǒu fù qíng yì qí,
táng yín shǐ bǐ néng ěr wèi。
dēng gāo lín shǔi qīu qì bēi,
shān kōng yè míng mù jiàn zhī。
píng xū yù wàng tiān yá chù,
kě sì xiāng zhōng zhān jǐu yí。
jǐu yí shān gāo xiāng shǔi shēn,
zhòng huá bù zuò āi zhì jīn。
qīng fēng yáo luò yōu zhú lín,
xiāng jūn yǎo lì fēng mǎn jīn。
jiāng fēi hǎi ruò yè qǐ hùi,
huò yǒu yún zhōng yú sè yīn。
yún kāi yuè chū tiān liáo kuò,
fǔ shǒu bēi fēng xīng dà hè。
bù jiàn dì zǐ chéng fēi lóng,
dàn yǒu héng jiāng zhī yī hè。
héng jiāng hè,
hé péi huái,
sū zǐ chéng zhī qù bù húi。
xián zhě tǐng shēng dāng shì cái,
zhòng zhī jǐu dǐng qīng chén āi。
tuō xǐ jìng cóng chì sōng zǐ,
fù xuán rì yuè hé wèi zāi。
qíng wǎng yī lè fù yī āi,
hòu lìu bǎi sùi yú zī lái。
yè zhàng jiāng tóu kàn shān bì,
sī dé gōng yǔ cóng zhūi péi。
qǐng yǔ tú zhōng èr kè xié,
jīn xī hé xī yuè dāng hù。
shuāng luò shōu lǎo miàn shēn zhǔ,
liáng fēng chūi lín dàng kōng yǔ。
zuò shī yào gōng gōng qǐ xǔ。