酬胡君
(清代)姚鼐
我如游云出庐霍,千里飘飘向京洛。黄山西畔初别君,溪流饮马桃花落。
江南花落几春风?羁思渔阳飞塞鸿。今年乘舟玩海月,片帆淮甸摇晴空。
西寻庐阜彭蠡侧,拂袖千峰万峰碧。仙人一去白云秋,明月无心照石壁。
远公东林寺,徐孺南昌宅。寒草苍烟昏似积,我对青天空太息。
丹枫十月凋南州,雨声寒抱章江楼。登高把酒忽相遇,昔君颇料如今不?
明月寒胎耀当代,楚望沈沦媚幽彩。人閒得失似浮云,且对江山吾辈在。
清诗一唱碧霄閒,五色馀霞散湖海。湖海西风万里吹,酒阑明日各天涯。
青山挂席余将去,嗟尔尘埃玉树姿。

姚鼐
姚鼐(nài)(1731~1815)清代著名散文家,与方苞、刘大櫆并称为“桐城三祖”。字姬传,一字梦谷,室名惜抱轩(在今桐城中学内),世称惜抱先生、姚惜抱,安徽桐城人。乾隆二十八年(1763)中进士,任礼部主事、四库全书纂修官等,年才四十,辞官南归,先后主讲于扬州梅花、江南紫阳、南京钟山等地书院四十多年。著有《惜抱轩全集》等,曾编选《古文辞类纂》。
《酬胡君》拼音标注
chóu hú jūn
wǒ rú yóu yún chū lú huò,
qiān lǐ piāo piāo xiàng jīng luò。
huáng shān xī pàn chū bié jūn,
xī líu yǐn mǎ táo huā luò。
jiāng nán huā luò jī chūn fēng ?
jī sī yú yáng fēi sāi hóng。
jīn nián chéng zhōu wán hǎi yuè,
piàn fān huái diàn yáo qíng kōng。
xī xún lú fù péng lǐ cè,
fú xìu qiān fēng wàn fēng bì。
xiān rén yī qù bái yún qīu,
míng yuè wú xīn zhào shí bì。
yuǎn gōng dōng lín sì,
xú rú nán chāng zhái。
hán cǎo cāng yān hūn sì jī,
wǒ dùi qīng tiān kōng tài xī。
dān fēng shí yuè diāo nán zhōu,
yǔ shēng hán bào zhāng jiāng lóu。
dēng gāo bǎ jǐu hū xiāng yù,
xī jūn pǒ liào rú jīn bù ?
míng yuè hán tāi yào dāng dài,
chǔ wàng shěn lún mèi yōu cǎi。
rén xián dé shī sì fú yún,
qiě dùi jiāng shān wú bèi zài。
qīng shī yī chàng bì xiāo xián,
wǔ sè yú xiá sàn hú hǎi。
hú hǎi xī fēng wàn lǐ chūi,
jǐu lán míng rì gè tiān yá。
qīng shān guà xí yú jiāng qù,
jiē ěr chén āi yù shù zī。