羽灵庙

(清代)姚燮

险梦昨系千尺藤,挂落天底搜神灯。白鹠戴冕黄爵昵,北斗射桷生芒棱。

绣幡飐露花鬅鬙,风语洄绿春烟冰。莺腰一捻燕双睇,玉绡侍女芙蓉幐。

西墀抱璧苍水使,东阶仗钺黄门丞。琉璃沃雪台九层,井犴猬缩不敢升。

灵威秘简龙文缯,呼我鹄立供钞誊。捩肘忽触朱冠鹰,悍鹙抢舞同猎蝇。

锒铛掷地飙沙砅,六丁怒发缄厨縢。支巫掩面夔跜走,鬼车十万驱輷輘。

后招赤虎前青螣,铁索四罫蒙罗罾。藓气缭袂云

姚燮

姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。

《羽灵庙》拼音标注

yǔ líng miào
xiǎn mèng zuó xì qiān chǐ téng,
guà luò tiān dǐ sōu shén dēng。
bái líu dài miǎn huáng jué nì,
běi dǒu shè jué shēng máng léng。
xìu fān zhǎn lù huā péng sēng,
fēng yǔ húi lv̀ chūn yān bīng。
yīng yāo yī niǎn yàn shuāng dì,
yù xiāo shì nv̌ fú róng téng。
xī chí bào bì cāng shǔi shǐ,
dōng jiē zhàng yuè huáng mén chéng。
líu lí wò xuě tái jǐu céng,
jǐng àn wèi suō bù gǎn shēng。
líng wēi mì jiǎn lóng wén zēng,
hū wǒ hú lì gōng chāo téng。
liè zhǒu hū hóng zhū guān yīng,
hàn qīu qiǎng wǔ tóng liè yíng。
láng dāng zhí dì biāo shā lì,
lìu dīng nù fā jiān chú téng。
zhī wū yǎn miàn kúi ní zǒu,
gǔi chē shí wàn qū hōng líng。
hòu zhāo chì hǔ qián qīng téng,
tiě suǒ sì guà méng luō zēng。
xiǎn qì liáo mèi yún