深凉

(清代)姚燮

万树无叶凉已深,深凉逼我残秋心。穷居苦病苦无友,静日独坐还独吟。

老鹊避风檐下停,晖不到壁苔先阴。目移云态忆佳水,耳摄茶响思鸣琴。

稚儿踞啖宿储栗,弱鬟俯弄新濯襟。烛篝火上饭初罢,药香满屋烟在衾。

阶霜一寸草一尺,感尔蟋蟀诚难任。

姚燮

姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。

《深凉》拼音标注

shēn liáng
wàn shù wú yè liáng yǐ shēn,
shēn liáng bī wǒ cán qīu xīn。
qióng jū kǔ bìng kǔ wú yǒu,
jìng rì dú zuò huán dú yín。
lǎo què bì fēng yán xià tíng,
hūi bù dào bì tái xiān yīn。
mù yí yún tài yì jiā shǔi,
ěr shè chá xiǎng sī míng qín。
zhì ér jù dàn sù chǔ lì,
ruò huán fǔ nòng xīn zhuó jīn。
zhú gōu huǒ shàng fàn chū bà,
yào xiāng mǎn wū yān zài qīn。
jiē shuāng yī cùn cǎo yī chǐ,
gǎn ěr xī shuài chéng nán rèn。