声声慢 约韦涟怀重游天平山
(清代)姚燮
云峦抱黛,玉涧通香,深天窈碧难窥。乌桕丹枫,天后又换秋姿。
芒鞋未须再误,有山灵、催我寻诗。疏磬外,好眠烟漱石,一脱尘羁。
佳客招携三两,更缒岩马共,斸药童随。剪烛僧庐,清梦莫忘当时。
重把翠扃静叩,慰经年、猿鹤相思。西沜路,况芙蓉、开遍旧枝。

姚燮
姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。
《声声慢 约韦涟怀重游天平山》拼音标注
shēng shēng màn yuē wéi lián huái zhòng yóu tiān píng shān
yún luán bào dài,
yù jiàn tōng xiāng,
shēn tiān yǎo bì nán kūi。
wū jìu dān fēng,
tiān hòu yòu huàn qīu zī。
máng xié wèi xū zài wù,
yǒu shān líng 、 cūi wǒ xún shī。
shū qìng wài,
hǎo mián yān shù shí,
yī tuō chén jī。
jiā kè zhāo xié sān liǎng,
gèng zhùi yán mǎ gòng,
zhǔ yào tóng súi。
jiǎn zhú sēng lú,
qīng mèng mò wàng dāng shí。
zhòng bǎ cùi jiōng jìng kòu,
wèi jīng nián 、 yuán hè xiāng sī。
xī pàn lù,
kuàng fú róng 、 kāi biàn jìu zhī。
- 上一篇:地驱乐歌四曲 其四
- 下一篇:阳台路 为汪渔垞题宋玉赋神女图 汪罕青同作。