金缕曲 红桥春泛图 为潘补之舍人题。

(清代)姚燮

未忍扬州别。放晴湖、八窗六柱,赵家轻鹢。一自紫云淮上去,瘦了蜀冈颜色。

似镜里、初眉颦碧。更怪横波鬟影暗,被柳丝、都把楼台幂。

烟动处,但闻笛。

水荭溅雨香流席。向旗亭、狎莺眠燕,梦犹堪忆。红药年年无恙在,莫怨青青荠麦。

总付与、东风狼藉。且上平山高置酒,任疏钟、打起春城夕。

残照外,大江白

姚燮

姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。

《金缕曲 红桥春泛图,为潘补之舍人题。》拼音标注

jīn lv̌ qū hóng qiáo chūn fàn tú,wèi pān bǔ zhī shè rén tí 。
wèi rěn yáng zhōu bié。
fàng qíng hú 、 bā chuāng lìu zhù,
zhào jiā qīng nì。
yī zì zǐ yún huái shàng qù,
shòu le shǔ gāng yán sè。
sì jìng lǐ 、 chū méi pín bì。
gèng guài héng bō huán yǐng àn,
bèi lǐu sī 、 dū bǎ lóu tái mì。
yān dòng chù,
dàn wén dí。
shǔi hóng jiàn yǔ xiāng líu xí。
xiàng qí tíng 、 xiá yīng mián yàn,
mèng yóu kān yì。
hóng yào nián nián wú yàng zài,
mò yuàn qīng qīng qí mài。
zǒng fù yǔ 、 dōng fēng láng jiè。
qiě shàng píng shān gāo zhì jǐu,
rèn shū zhōng 、 dǎ qǐ chūn chéng xī。
cán zhào wài,
dà jiāng bái。