一萼红 读小谱花影词卷感题
(清代)姚燮
恁凄清。把初红晚绿,低诉一声声。檐角天高,帘心梦短,谁伴秃管疏檠。
便绝到、黄河远上,恐绛树、不复在旗亭。若问愁侬,艳辰娇夕,也值惺惺。
今愿与君申约,约鸾台鹤峤,月白吹笙。春水横塘,梨花细雨,涉甚闲怨闲情。
笑多事、痴蚕弄茧,更缠绵、啼得似秋莺。试看秦黄,半生误赚狂名。

姚燮
姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。
《一萼红 读小谱花影词卷感题》拼音标注
yī è hóng dú xiǎo pǔ huā yǐng cí juàn gǎn tí
rèn qī qīng。
bǎ chū hóng wǎn lv̀,
dī sù yī shēng shēng。
yán jiǎo tiān gāo,
lián xīn mèng duǎn,
shúi bàn tū guǎn shū qíng。
biàn jué dào 、 huáng hé yuǎn shàng,
kǒng jiàng shù 、 bù fù zài qí tíng。
ruò wèn chóu nóng,
yàn chén jiāo xī,
yě zhí xīng xīng。
jīn yuàn yǔ jūn shēn yuē,
yuē luán tái hè jiào,
yuè bái chūi shēng。
chūn shǔi héng táng,
lí huā xì yǔ,
shè shén xián yuàn xián qíng。
xiào duō shì 、 chī cán nòng chóng,
gèng chán mián 、 tí dé sì qīu yīng。
shì kàn qín huáng,
bàn shēng wù zhuàn kuáng míng。
- 上一篇:满庭芳 红兰花吟馆消夏分咏得枇杷
- 下一篇:洞仙歌 书桐花女士扇