饮酒诗五章 其五
(清代)姚燮
幽赏得弦外,涧响为古琴。山人携药锄,不斸葹草心。
大野多流萤,河汉夕方阴。苍桐百尺枝,中有元籁沈。
紫鸾振华羽,自顾非凡禽。骏马骨已朽,焉有郭隗金?
之子在西方,怅焉怀好音。

姚燮
姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。
《饮酒诗五章 其五》拼音标注
yǐn jǐu shī wǔ zhāng qí wǔ
yōu shǎng dé xián wài,
jiàn xiǎng wèi gǔ qín。
shān rén xié yào chú,
bù zhǔ shī cǎo xīn。
dà yě duō líu yíng,
hé hàn xī fāng yīn。
cāng tóng bǎi chǐ zhī,
zhōng yǒu yuán lài shěn。
zǐ luán zhèn huá yǔ,
zì gù fēi fán qín。
jùn mǎ gǔ yǐ xǐu,
yān yǒu guō wěi jīn ?
zhī zǐ zài xī fāng,
chàng yān huái hǎo yīn。