拟汉相和歌辞 其七 东门行

(清代)姚燮

不贱不居家,不贫不出门。出门踌躇四顾,山荦确,江河浑。

还顾我家室,我家室,何人悲啼?当门嗷嗷小儿女,床上有病妻。

快心安复待富贵,苍苍者天,不能免下民之怼。居必重楼,食必肥牛,衣必华裯。

不如骨肉完好,死生与汝偕老。出东门,东门多棘榛。

棘榛丛丛,虎豹栖之。君归来,君归来。

姚燮

姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。

《拟汉相和歌辞 其七 东门行》拼音标注

nǐ hàn xiāng hé gē cí qí qī dōng mén xíng
bù jiàn bù jū jiā,
bù pín bù chū mén。
chū mén chóu chú sì gù,
shān luò què,
jiāng hé hún。
huán gù wǒ jiā shì,
wǒ jiā shì,
hé rén bēi tí ?
dāng mén áo áo xiǎo ér nv̌,
chuáng shàng yǒu bìng qī。
kuài xīn ān fù dài fù gùi,
cāng cāng zhě tiān,
bù néng miǎn xià mín zhī dùi。
jū bì zhòng lóu,
shí bì féi níu,
yī bì huá chóu。
bù rú gǔ ròu wán hǎo,
sǐ shēng yǔ rǔ xié lǎo。
chū dōng mén,
dōng mén duō jí zhēn。
jí zhēn cóng cóng,
hǔ bào qī zhī。
jūn gūi lái,
jūn gūi lái。