青鼓磊
(清代)姚燮
山势愁海沈,力挽气能健。颇师女娲巧,略泄精卫怨。
盘涡成锋棱,剥落石星散。倒偃铁树根,强作一脉贯。
大鼓小者鼗,纠结莽与灌。扣之昏无声,扪之色如炭。
坚可恶浪磨,转遭水苔烂。圭角外已无,谁谅性廉悍?
且看挂壁藤,白日苍鼠窜。

姚燮
姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。
《青鼓磊》拼音标注
qīng gǔ lěi
shān shì chóu hǎi shěn,
lì wǎn qì néng jiàn。
pǒ shī nv̌ wā qiǎo,
lvè xiè jīng wèi yuàn。
pán wō chéng fēng léng,
bō luò shí xīng sàn。
dǎo yǎn tiě shù gēn,
qiáng zuò yī mài guàn。
dà gǔ xiǎo zhě táo,
jīu jié mǎng yǔ guàn。
kòu zhī hūn wú shēng,
mén zhī sè rú tàn。
jiān kě è làng mó,
zhuǎn zāo shǔi tái làn。
gūi jiǎo wài yǐ wú,
shúi liàng xìng lián hàn ?
qiě kàn guà bì téng,
bái rì cāng shǔ cuàn。