拟汉相和歌辞 其六 西门行

(清代)姚燮

庖鹿杀羊,呼行酒浆。酒浆有尽,行乐未央。西门迢迢骏马驰,骏马不用鞭,能识主人心所之。

作官能役人,官亦人役。官亦日食不离粟,日衣不离帛。

笙歌彻墙,道路停足。箧有黄金,子孙侧目。声名隆隆,天下所崇。

愿日常照花,愿天不作西北风。西风漻漻,北风栗栗。

重闱膏炀,春煦醲溢,言抚我琴瑟。

姚燮

姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。

《拟汉相和歌辞 其六 西门行》拼音标注

nǐ hàn xiāng hé gē cí qí lìu xī mén xíng
páo lù shā yáng,
hū xíng jǐu jiāng。
jǐu jiāng yǒu jǐn,
xíng lè wèi yāng。
xī mén tiáo tiáo jùn mǎ chí,
jùn mǎ bù yòng biān,
néng shì zhǔ rén xīn suǒ zhī。
zuò guān néng yì rén,
guān yì rén yì。
guān yì rì shí bù lí sù,
rì yī bù lí bó。
shēng gē chè qiáng,
dào lù tíng zú。
qiè yǒu huáng jīn,
zǐ sūn cè mù。
shēng míng lóng lóng,
tiān xià suǒ chóng。
yuàn rì cháng zhào huā,
yuàn tiān bù zuò xī běi fēng。
xī fēng liáo liáo,
běi fēng lì lì。
zhòng wéi gāo yáng,
chūn xǔ nóng yì,
yán fǔ wǒ qín sè。