高阳台 钱清舟次

(清代)姚燮

浪载愁漂,帆移梦去,不知过几邮程。起拓篷窗,茫茫但有山横。

沙堤一白霜天月,是荻花、枫叶都零。尚长征,远海冥冥,断雁星星。

餐风宿水谁相共,肯伴侬癯影,除有凉檠。托渚为乡,算来不及浮萍。

柴桑旧侣今无恙,又辜他、菊约松盟。问何情,苦掷浮生,甘换浮名。

姚燮

姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。

《高阳台 钱清舟次》拼音标注

gāo yáng tái qián qīng zhōu cì
làng zài chóu piāo,
fān yí mèng qù,
bù zhī guò jī yóu chéng。
qǐ tuò péng chuāng,
máng máng dàn yǒu shān héng。
shā dī yī bái shuāng tiān yuè,
shì dí huā 、 fēng yè dū líng。
shàng cháng zhēng,
yuǎn hǎi míng míng,
duàn yàn xīng xīng。
cān fēng sù shǔi shúi xiāng gòng,
kěn bàn nóng qú yǐng,
chú yǒu liáng qíng。
tuō zhǔ wèi xiāng,
suàn lái bù jí fú píng。
chái sāng jìu lv̌ jīn wú yàng,
yòu gū tā 、 jú yuē sōng méng。
wèn hé qíng,
kǔ zhí fú shēng,
gān huàn fú míng。