夜合花 重过玉魫楼纪事二阕 其一

(清代)姚燮

掉扇回腰,摔巾驻盼,今朝未信重逢。如何瘦影,依然玉样玲珑。

香一缕,画屏东。正蔷薇、斜亚初红。漫惊意外,须知眼底,都在心中。

谁堪弱絮孤蓬。仍向江湖浪里,泊雨飘风。汝愁弦涩,我怜琴旨都慵。

衫半弛,髻低笼。且同消、酒酽茶浓。商量去住,梧边残照,催近帘栊。

姚燮

姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。

《夜合花 重过玉魫楼纪事二阕 其一》拼音标注

yè hé huā zhòng guò yù shěn lóu jì shì èr què qí yī
diào shàn húi yāo,
shuāi jīn zhù pàn,
jīn zhāo wèi xìn zhòng féng。
rú hé shòu yǐng,
yī rán yù yáng líng lóng。
xiāng yī lv̌,
huà píng dōng。
zhèng qiáng wéi 、 xié yà chū hóng。
màn liáng yì wài,
xū zhī yǎn dǐ,
dū zài xīn zhōng。
shúi kān ruò xù gū péng。
réng xiàng jiāng hú làng lǐ,
bó yǔ piāo fēng。
rǔ chóu xián sè,
wǒ lián qín zhǐ dū yōng。
shān bàn chí,
jì dī lóng。
qiě tóng xiāo 、 jǐu yàn chá nóng。
shāng liàng qù zhù,
wú biān cán zhào,
cūi jìn lián lóng。