摸鱼儿 书朱紫鹤万竹楼词卷后 同家春木翁调。

(清代)姚燮

碧亭亭、芙蓉七二,洞庭当牖还倩。佳人玉貌秋为骨,借得水烹云炼。

琴一段。听捺指宫音,半杂潇湘怨。清商忽变。又素月中宵,明玕万叶,四幕泻凉靛。

吾还念。长水钩师才擅。江湖载酒忘倦。风流后起如君者,等样浮家凫沜。

茶梦转。更酒试青椰,香试红麸串。天空籁远。定和汝声声,藓根独蟀,芦背两三雁。

姚燮

姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。

《摸鱼儿 书朱紫鹤万竹楼词卷后,同家春木翁调。》拼音标注

mō yú ér shū zhū zǐ hè wàn zhú lóu cí juàn hòu,tóng jiā chūn mù wēng diào 。
bì tíng tíng 、 fú róng qī èr,
dòng tíng dāng yǒu huán qiàn。
jiā rén yù mào qīu wèi gǔ,
jiè dé shǔi pēng yún liàn。
qín yī duàn。
tīng nà zhǐ gōng yīn,
bàn zá xiāo xiāng yuàn。
qīng shāng hū biàn。
yòu sù yuè zhōng xiāo,
míng gān wàn yè,
sì mù xiè liáng diàn。
wú huán niàn。
cháng shǔi gōu shī cái shàn。
jiāng hú zài jǐu wàng juàn。
fēng líu hòu qǐ rú jūn zhě,
děng yáng fú jiā fú pàn。
chá mèng zhuǎn。
gèng jǐu shì qīng yé,
xiāng shì hóng fū chuàn。
tiān kōng lài yuǎn。
dìng hé rǔ shēng shēng,
xiǎn gēn dú shuài,
lú bèi liǎng sān yàn。