迷神引 窘旅

(清代)姚燮

冶客挥金贱同土。不买茂陵词赋。苔门辙断,那有人来故。

雁关山,迢千里,怎归去。破苇摇凄月,蛩自语。冷被照寒篝,鬓如许。

剩饭残羹,事事凭人主。便不相驱频遭侮。怕寻前梦,婿青楼、宾朱户。

到羸马埋,轻貂空,饿童苦。眼底奈何春,飘飘絮。病里奈何秋,潇潇雨。

姚燮

姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。

《迷神引 窘旅》拼音标注

mí shén yǐn jiǒng lv̌
yě kè hūi jīn jiàn tóng tǔ。
bù mǎi mào líng cí fù。
tái mén chè duàn,
nà yǒu rén lái gù。
yàn guān shān,
tiáo qiān lǐ,
zěn gūi qù。
pò wěi yáo qī yuè,
qióng zì yǔ。
lěng bèi zhào hán gōu,
bìn rú xǔ。
shèng fàn cán gēng,
shì shì píng rén zhǔ。
biàn bù xiāng qū pín zāo wǔ。
pà xún qián mèng,
xù qīng lóu 、 bīn zhū hù。
dào léi mǎ mái,
qīng diāo kōng,
è tóng kǔ。
yǎn dǐ nài hé chūn,
piāo piāo xù。
bìng lǐ nài hé qīu,
xiāo xiāo yǔ。