辘轳金井 客夜寄曼花楼

(清代)姚燮

那人归后,路迢迢、水隔更兼山隔。况我他乡,尚依人为客。

蘼芜满陌。已不是、向来浓碧。几许春光,斜阳送老,乌头啼白。

高楼梦回天已夕。记银屏掩笑,珠帐留舄。涩尽筝丝,剩苍苔粘席。

明蟾遥射。换一种、可怜愁色。要不相思,偏听断柝,又闻哀笛。

姚燮

姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。

《辘轳金井 客夜寄曼花楼》拼音标注

lù lú jīn jǐng kè yè jì màn huā lóu
nà rén gūi hòu,
lù tiáo tiáo 、 shǔi gé gèng jiān shān gé。
kuàng wǒ tā xiāng,
shàng yī rén wèi kè。
mí wú mǎn mò。
yǐ bù shì 、 xiàng lái nóng bì。
jī xǔ chūn guāng,
xié yáng sòng lǎo,
wū tóu tí bái。
gāo lóu mèng húi tiān yǐ xī。
jì yín píng yǎn xiào,
zhū zhàng líu xì。
sè jǐn zhēng sī,
shèng cāng tái nián xí。
míng chán yáo shè。
huàn yī zhǒng 、 kě lián chóu sè。
yào bù xiāng sī,
piān tīng duàn tuò,
yòu wén āi dí。