水龙吟 恶滩

(清代)姚燮

钩连九折巴陵,箐云压栈通烟户。升崖纤直,陷沙篙重,梦听邪许。

淫预红犀,僰门白马,瞿塘青虎。等簸愁箕上,抽魂剑缝,来投此、穷天路。

漫羡洄流如弩。掩低篷、黯闻猿絮。一般险恻,孤商移贸,老官还戍。

那似严陵,佳山明月,画眉春树。更柔波七里,轻帆款款,送琵琶雨。

姚燮

姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。

《水龙吟 恶滩》拼音标注

shǔi lóng yín è tān
gōu lián jǐu zhé bā líng,
jīng yún yā zhàn tōng yān hù。
shēng yá xiān zhí,
xiàn shā gāo zhòng,
mèng tīng xié xǔ。
yín yù hóng xī,
bó mén bái mǎ,
jù táng qīng hǔ。
děng bò chóu jī shàng,
chōu hún jiàn féng,
lái tóu cǐ 、 qióng tiān lù。
màn xiàn húi líu rú nǔ。
yǎn dī péng 、 àn wén yuán xù。
yī bān xiǎn cè,
gū shāng yí mào,
lǎo guān huán shù。
nà sì yán líng,
jiā shān míng yuè,
huà méi chūn shù。
gèng róu bō qī lǐ,
qīng fān kuǎn kuǎn,
sòng pí pá yǔ。