琐窗寒 空闺

(清代)姚燮

绿又阴阴,重帘静窣,奈无人个。蟏尘罥网,尚飐几丝绒唾。

认分明、花朝梦回,贴奁解鬓提梳坐。恁小桃待绽,风鹃声紧,丽韶催过。

无那。金鱼锁。任蠹蚀鞋香,雁抛钿朵。残棉断粒,最苦狸寒莺饿。

罨银床、秋梧自鸣,更无杼柚相应和。怕眠时、独影凄凉,掩却霜篝火。

姚燮

姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。

《琐窗寒 空闺》拼音标注

suǒ chuāng hán kōng gūi
lv̀ yòu yīn yīn,
zhòng lián jìng sù,
nài wú rén gè。
xiāo chén juàn wǎng,
shàng zhǎn jī sī róng tuò。
rèn fēn míng 、 huā zhāo mèng húi,
tiē lián jiě bìn tí shū zuò。
rèn xiǎo táo dài zhàn,
fēng juān shēng jǐn,
lì sháo cūi guò。
wú nà。
jīn yú suǒ。
rèn dù shí xié xiāng,
yàn pāo diàn duǒ。
cán mián duàn lì,
zùi kǔ lí hán yīng è。
yǎn yín chuáng 、 qīu wú zì míng,
gèng wú zhù yòu xiāng yìng hé。
pà mián shí 、 dú yǐng qī liáng,
yǎn què shuāng gōu huǒ。