百字令 题方兰坻摹秋厓竹垞图卷 即用原唱韵。

(清代)姚燮

餐烟卧月,系红莲艇子,鸳湖小泊。万箭琅玕梅里道,我有冷怀遥托。

书叶亭荒,醧花舫冷,谁继年时乐。倦翁圃在,风流一样零落。

犹幸大阮琅环,小方山静,词画重斟酌。无恙六峰眉影瘦,依旧颦春向幕。

感我飘零,江湖载酒,无分栖丘壑。拈毫补句,凄然调变清角。

姚燮

姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。

《百字令 题方兰坻摹秋厓竹垞图卷,即用原唱韵。》拼音标注

bǎi zì lìng tí fāng lán chí mó qīu yá zhú chá tú juàn,jí yòng yuán chàng yùn 。
cān yān wò yuè,
xì hóng lián tǐng zǐ,
yuān hú xiǎo bó。
wàn jiàn láng gān méi lǐ dào,
wǒ yǒu lěng huái yáo tuō。
shū yè tíng huāng,
yù huā fǎng lěng,
shúi jì nián shí lè。
juàn wēng pǔ zài,
fēng líu yī yáng líng luò。
yóu xìng dà ruǎn láng huán,
xiǎo fāng shān jìng,
cí huà zhòng zhēn zhuó。
wú yàng lìu fēng méi yǐng shòu,
yī jìu pín chūn xiàng mù。
gǎn wǒ piāo líng,
jiāng hú zài jǐu,
wú fēn qī qīu hè。
nián háo bǔ jù,
qī rán diào biàn qīng jiǎo。