沁园春 唾

(清代)姚燮

屑玉霏珠,珠袖分将,琼壶贮残。怪春深病渴,衔壶莲苦,夜凉回梦,咽忍梅酸。

啮臂潜盟,偎腮私语,留得些些湿未干。摹郎字,却羞郎偷见,嚼碎还团。

倦腰半晌低弯。蓦点出、华池气若兰。记拆时偏急,同心尺素,卸来嫌紧,约指连环。

搓线穿针,抱奁拭粉,更贴残花扇底看。歌声噎,又丁香舌小,卷上樱丸。

姚燮

姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。

《沁园春 唾》拼音标注

qìn yuán chūn tuò
xiè yù fēi zhū,
zhū xìu fēn jiāng,
qióng hú zhǔ cán。
guài chūn shēn bìng kě,
xián hú lián kǔ,
yè liáng húi mèng,
yān rěn méi suān。
niè bì qián méng,
wēi sāi sī yǔ,
líu dé xiē xiē shī wèi gān。
mó láng zì,
què xīu láng tōu jiàn,
jiáo sùi huán tuán。
juàn yāo bàn shǎng dī wān。
mò diǎn chū 、 huá chí qì ruò lán。
jì chāi shí piān jí,
tóng xīn chǐ sù,
xiè lái xián jǐn,
yuē zhǐ lián huán。
cuō xiàn chuān zhēn,
bào lián shì fěn,
gèng tiē cán huā shàn dǐ kàn。
gē shēng yē,
yòu dīng xiāng shé xiǎo,
juàn shàng yīng wán。