祝英台近 其十 并序
(清代)姚燮
倚筝床,停绣屟。薄晕上红靥。忍底生瞋,垂眼弄湘褶。
多应别院花枝,无心滟笑,便防到、目迎眉接。
展湘箑。旋向芳草庭阴,翻翠弄蝴蝶。故自喃喃,冷语逗来杂。
教侬欢怨都难,斜阳坐尽,又守过、半枝银蜡。

姚燮
姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。
《祝英台近 其十 并序》拼音标注
zhù yīng tái jìn qí shí bìng xù
yǐ zhēng chuáng,
tíng xìu xiè。
bó yūn shàng hóng yè。
rěn dǐ shēng chēn,
chúi yǎn nòng xiāng zhé。
duō yìng bié yuàn huā zhī,
wú xīn yàn xiào,
biàn fáng dào 、 mù yíng méi jiē。
zhǎn xiāng shà。
xuán xiàng fāng cǎo tíng yīn,
fān cùi nòng hú dié。
gù zì nán nán,
lěng yǔ dòu lái zá。
jiào nóng huān yuàn dū nán,
xié yáng zuò jǐn,
yòu shǒu guò 、 bàn zhī yín là。