庆宫春 春日澹岩邀同小谱饮度心香室水榭听女郎王双喜琵琶有感湖上旧游
(清代)姚燮
初暖烘花,薄晴媚鸟,画帘不锁春愁。旧梦山香,新声水调,为谁宛转勾留。
四栏人悄,隔衣影、云波乍流。慢疑前度,疏柳西泠,月上洄舟。
泥他翠鬋青眸。更倩东风,添写娇柔。明去苏堤,夕阳芳草,酒边莫唱梁州。
恐伊小小,也凄咽、香魂玉钩。弦停响远,不尽缠绵,消与蘋鸥。

姚燮
姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。
《庆宫春 春日澹岩邀同小谱饮度心香室水榭听女郎王双喜琵琶有感湖上旧游》拼音标注
qìng gōng chūn chūn rì dàn yán yāo tóng xiǎo pǔ yǐn dù xīn xiāng shì shǔi xiè tīng nv̌ láng wáng shuāng xǐ pí pá yǒu gǎn hú shàng jìu yóu
chū nuǎn hōng huā,
bó qíng mèi niǎo,
huà lián bù suǒ chūn chóu。
jìu mèng shān xiāng,
xīn shēng shǔi diào,
wèi shúi wǎn zhuǎn gōu líu。
sì lán rén qiǎo,
gé yī yǐng 、 yún bō zhà líu。
màn yí qián dù,
shū lǐu xī líng,
yuè shàng húi zhōu。
ní tā cùi jiān qīng móu。
gèng qiàn dōng fēng,
tiān xiě jiāo róu。
míng qù sū dī,
xī yáng fāng cǎo,
jǐu biān mò chàng liáng zhōu。
kǒng yī xiǎo xiǎo,
yě qī yān 、 xiāng hún yù gōu。
xián tíng xiǎng yuǎn,
bù jǐn chán mián,
xiāo yǔ pín ōu。