凄凉犯 独宿含绿山庄梦醒凉月沉山寒雨在树寄讯病妻
(清代)姚燮
可怜时节。天云远、飞鸿带去呜咽。料伊枕上,蚕箔灯昏,药炉烟结。
春波倦缬。但频看、蔫衫绣蝶。更支持、腰慵腕怯,强起理愁发。
堪忆眉奁畔,把手无言,那回离别。秋深梦瘦,想沉沉、苇帘霜月。
夜半零啼,定迢望、藁砧怨切。况今宵、听到乱雨打落叶。

姚燮
姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。
《凄凉犯 独宿含绿山庄梦醒凉月沉山寒雨在树寄讯病妻》拼音标注
qī liáng fàn dú sù hán lv̀ shān zhuāng mèng xǐng liáng yuè chén shān hán yǔ zài shù jì xùn bìng qī
kě lián shí jié。
tiān yún yuǎn 、 fēi hóng dài qù wū yān。
liào yī zhěn shàng,
cán bó dēng hūn,
yào lú yān jié。
chūn bō juàn xié。
dàn pín kàn 、 yān shān xìu dié。
gèng zhī chí 、 yāo yōng wàn qiè,
qiáng qǐ lǐ chóu fā。
kān yì méi lián pàn,
bǎ shǒu wú yán,
nà húi lí bié。
qīu shēn mèng shòu,
xiǎng chén chén 、 wěi lián shuāng yuè。
yè bàn líng tí,
dìng tiáo wàng 、 gǎo zhēn yuàn qiē。
kuàng jīn xiāo 、 tīng dào luàn yǔ dǎ luò yè。
- 上一篇:绮罗香 春雨用梅溪词韵
- 下一篇:探春慢 题杨勉行