壶中天 茶船

(清代)姚燮

玉船横几,似仙莲拓瓣,供人清啜。一舸黄州词供去,湖上蘋缘谁结。

桃叶排铛,鸥童试铫,小载春池月。松床涛沸,梦回帘水凉阔。

须莫至正银楂,碧山制在,新样从伊夺。石瓮残梅香点后,慢误波心罗袜。

药海吹笙,曲江读画,泛到鱼烟活。旗枪战午,邵阳遗事同说。

姚燮

姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。

《壶中天 茶船》拼音标注

hú zhōng tiān chá chuán
yù chuán héng jī,
sì xiān lián tuò bàn,
gōng rén qīng chuò。
yī gě huáng zhōu cí gōng qù,
hú shàng pín yuán shúi jié。
táo yè pái dāng,
ōu tóng shì yáo,
xiǎo zài chūn chí yuè。
sōng chuáng tāo fèi,
mèng húi lián shǔi liáng kuò。
xū mò zhì zhèng yín zhā,
bì shān zhì zài,
xīn yáng cóng yī duó。
shí wèng cán méi xiāng diǎn hòu,
màn wù bō xīn luō wà。
yào hǎi chūi shēng,
qū jiāng dú huà,
fàn dào yú yān huó。
qí qiāng zhàn wǔ,
shào yáng yí shì tóng shuō。