西子妆 帆影

(清代)姚燮

来去僧帆,零星水影,此画倩谁斟酌。絮絮花花黏不住,任飘萍、了无痕着。

欲停且掠。蓦一片、尊前吹落。却相疑,是堕云弄雨,认时还错。

层阴阁。乱鸦如墨,高下相回薄。柳桥风转斜拖去,闪迷离、拂棕帽箬。

南屏漠漠。忽残照、破烟相约。正飞来,遮断钟声一角。

姚燮

姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。

《西子妆 帆影》拼音标注

xī zǐ zhuāng fān yǐng
lái qù sēng fān,
líng xīng shǔi yǐng,
cǐ huà qiàn shúi zhēn zhuó。
xù xù huā huā nián bù zhù,
rèn piāo píng 、 le wú hén zháo。
yù tíng qiě lvè。
mò yī piàn 、 zūn qián chūi luò。
què xiāng yí,
shì duò yún nòng yǔ,
rèn shí huán cuò。
céng yīn gé。
luàn yā rú mò,
gāo xià xiāng húi bó。
lǐu qiáo fēng zhuǎn xié tuō qù,
shǎn mí lí 、 fú zōng mào ruò。
nán píng mò mò。
hū cán zhào 、 pò yān xiāng yuē。
zhèng fēi lái,
zhē duàn zhōng shēng yī jiǎo。