沁园春 赠柳仙
(清代)姚燮
北海之鹏,健羽凌霄,如我故人。记灯唇剑绿,酒我骂史,陇头山赤,襦短从军。
五岳胸撑,千秋眉扫,突兀沧洲气不群。臣之壮,笑刻舟胶柱,狂未如君。
重逢江驿开尊。正日落、云颓夜色昏。恁吟鸾啸凤,阮孙易老,牛衣马磨,王许长贫。
事业蓬飘,文章草贱,依旧寒颅如此巾。君共逝,有沣湘可濯,兰茝堪纫。

姚燮
姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。
《沁园春 赠柳仙》拼音标注
qìn yuán chūn zèng lǐu xiān
běi hǎi zhī péng,
jiàn yǔ líng xiāo,
rú wǒ gù rén。
jì dēng chún jiàn lv̀,
jǐu wǒ mà shǐ,
lǒng tóu shān chì,
rú duǎn cóng jūn。
wǔ yuè xiōng chēng,
qiān qīu méi sǎo,
tū wù cāng zhōu qì bù qún。
chén zhī zhuàng,
xiào kè zhōu xiáo zhù,
kuáng wèi rú jūn。
zhòng féng jiāng yì kāi zūn。
zhèng rì luò 、 yún túi yè sè hūn。
rèn yín luán xiào fèng,
ruǎn sūn yì lǎo,
níu yī mǎ mó,
wáng xǔ cháng pín。
shì yè péng piāo,
wén zhāng cǎo jiàn,
yī jìu hán lú rú cǐ jīn。
jūn gòng shì,
yǒu fēng xiāng kě zhuó,
lán chǎi kān rèn。