壶中天/念奴娇·寄远集石帚句

(清代)姚燮

风帘自卷,浸愁漪、暮色偏怜高处。书寄岭头封不到,只见乱山无数。

月落潮生,酒醒波远,残柳参差舞。江皋隐隐,彩云飞过何许。

谁解唤起湘灵,粉香吹下,心事还将与。古十六陂人未到,一点芳心休诉。

玉笛无声,罗衣初索,梦与秋相遇。韦郎去也,明年定在槐府。

姚燮

姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。

《壶中天/念奴娇·寄远集石帚句》拼音标注

hú zhōng tiān / niàn nú jiāo · jì yuǎn jí shí zhǒu jù
fēng lián zì juàn,
jìn chóu yī 、 mù sè piān lián gāo chù。
shū jì líng tóu fēng bù dào,
zhǐ jiàn luàn shān wú shù。
yuè luò cháo shēng,
jǐu xǐng bō yuǎn,
cán lǐu cān chà wǔ。
jiāng gāo yǐn yǐn,
cǎi yún fēi guò hé xǔ。
shúi jiě huàn qǐ xiāng líng,
fěn xiāng chūi xià,
xīn shì huán jiāng yǔ。
gǔ shí lìu bēi rén wèi dào,
yī diǎn fāng xīn xīu sù。
yù dí wú shēng,
luō yī chū suǒ,
mèng yǔ qīu xiāng yù。
wéi láng qù yě,
míng nián dìng zài huái fǔ。