一枝春 自题出门一笑图
(清代)姚燮
似听声声,唤人归、一路烟林啼鸟。江峰淡远,画出梦边清稿。
心期疏懒,算辜负、小红娇小。恁约伊、密柳藏舲,唱个风残月晓。
回看翠楼天邈。散栊鹦帘燕,匆匆草草。扬州杜牧,几误水般年少。
词翻大石,且忏却,锦屏才调。风脉脉、春尽江南,落英慢扫。

姚燮
姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。
《一枝春 自题出门一笑图》拼音标注
yī zhī chūn zì tí chū mén yī xiào tú
sì tīng shēng shēng,
huàn rén gūi 、 yī lù yān lín tí niǎo。
jiāng fēng dàn yuǎn,
huà chū mèng biān qīng gǎo。
xīn qī shū lǎn,
suàn gū fù 、 xiǎo hóng jiāo xiǎo。
rèn yuē yī 、 mì lǐu cáng líng,
chàng gè fēng cán yuè xiǎo。
húi kàn cùi lóu tiān miǎo。
sàn lóng yīng lián yàn,
cōng cōng cǎo cǎo。
yáng zhōu dù mù,
jī wù shǔi bān nián shǎo。
cí fān dà shí,
qiě chàn què,
jǐn píng cái diào。
fēng mài mài 、 chūn jǐn jiāng nán,
luò yīng màn sǎo。
- 上一篇:高阳台 录别
- 下一篇:迈陂塘·题李次莲江陵秋旅图