百宜娇 秋日客园见桃花

(清代)姚燮

冷露含心,碎烟筛梦,堪比那时娇俊。略带清癯,似因飘泊,未了东风残恨。

禁伊体弱,挽翠袖、竹边寒并。甚真娘、魂断生绡,几回低唤难醒。

空怅惘、衣香鬓影。三月钿车归,旧情谁准。绝涧荒山,乱鸦落叶,一角仙源云暝。

相逢若梦,惹此后、相思重警。伴斜阳、啼老疏蝉,更无莺问。

姚燮

姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。

《百宜娇 秋日客园见桃花》拼音标注

bǎi yí jiāo qīu rì kè yuán jiàn táo huā
lěng lù hán xīn,
sùi yān shāi mèng,
kān bǐ nà shí jiāo jùn。
lvè dài qīng qú,
sì yīn piāo bó,
wèi le dōng fēng cán hèn。
jìn yī tǐ ruò,
wǎn cùi xìu 、 zhú biān hán bìng。
shén zhēn niáng 、 hún duàn shēng xiāo,
jī húi dī huàn nán xǐng。
kōng chàng wǎng 、 yī xiāng bìn yǐng。
sān yuè diàn chē gūi,
jìu qíng shúi zhǔn。
jué jiàn huāng shān,
luàn yā luò yè,
yī jiǎo xiān yuán yún míng。
xiāng féng ruò mèng,
rě cǐ hòu 、 xiāng sī zhòng jǐng。
bàn xié yáng 、 tí lǎo shū chán,
gèng wú yīng wèn。