玲珑四犯 簟痕依竹屋体

(清代)姚燮

滑甚桃笙,叠八尺珊瑚,尘未容渍。展向琼铺,微尘画苔纹碎。

记否药磴春酣,沁袖角、露华浓翠。又背人,竹影侵来,荡得月魂灵水。

慢教诗妓持蝇拂,早鱼鳞、泛上秋意。湘江断梦谁寻雨,红凝半函残泪。

藕叶悄卷夜凉,认一般,愁烟难洗。让玉猧、绣闼偷眠,消受汗花香腻。

姚燮

姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。

《玲珑四犯 簟痕依竹屋体》拼音标注

líng lóng sì fàn diàn hén yī zhú wū tǐ
huá shén táo shēng,
dié bā chǐ shān hú,
chén wèi róng zì。
zhǎn xiàng qióng pū,
wēi chén huà tái wén sùi。
jì fǒu yào dèng chūn hān,
qìn xìu jiǎo 、 lù huá nóng cùi。
yòu bèi rén,
zhú yǐng qīn lái,
dàng dé yuè hún líng shǔi。
màn jiào shī jì chí yíng fú,
zǎo yú lín 、 fàn shàng qīu yì。
xiāng jiāng duàn mèng shúi xún yǔ,
hóng níng bàn hán cán lèi。
ǒu yè qiǎo juàn yè liáng,
rèn yī bān,
chóu yān nán xǐ。
ràng yù wō 、 xìu tà tōu mián,
xiāo shòu hàn huā xiāng nì。