天香 藏香

(清代)姚燮

铁结研膏,琼蕤捣露,沉烟百末匀蘸。瘴海灵槎,天门佛市,几辈袖薰衣染。

花风静妙。渐散入、阎浮提遍。金色吹成梵字,依微绣幡云闪。

猊炉细挑残焰。爇兜罗、一星红飐。怨女痴男,多傍白莲台忏。

且问衔珠慧鸟,可种种、私心寄些点。咫尺西方,鬘华掩冉。

姚燮

姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。

《天香 藏香》拼音标注

tiān xiāng cáng xiāng
tiě jié yán gāo,
qióng rúi dǎo lù,
chén yān bǎi mò yún zhàn。
zhàng hǎi líng chá,
tiān mén fó shì,
jī bèi xìu xūn yī rǎn。
huā fēng jìng miào。
jiàn sàn rù 、 yán fú tí biàn。
jīn sè chūi chéng fàn zì,
yī wēi xìu fān yún shǎn。
ní lú xì tiāo cán yàn。
ruò dōu luō 、 yī xīng hóng zhǎn。
yuàn nv̌ chī nán,
duō bàng bái lián tái chàn。
qiě wèn xián zhū hùi niǎo,
kě zhǒng zhǒng 、 sī xīn jì xiē diǎn。
zhǐ chǐ xī fāng,
mán huá yǎn rǎn。