桂枝香 槟榔荷包
(清代)姚燮
楚罗小叠。看鸳鸯绣了,绾同心结。巧贮蛮云,恰好酒阑人渴。
金盘一斛辞伊荐。破葳蕤、暖香微泄。枕边细嚼,桃花春晕,带潮生靥。
爱晓阁、凭妆乍歇。兀间以湘囊,佩以犀玦。凤卵纤凝,不是薰炉鸡舌。
文緌双绺猩红露,正霏霏、蝶裳风揭。解侬怀里,系卿怀里,冷肠须熨。

姚燮
姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。
《桂枝香 槟榔荷包》拼音标注
gùi zhī xiāng bīn láng hé bāo
chǔ luō xiǎo dié。
kàn yuān yāng xìu le,
wǎn tóng xīn jié。
qiǎo zhǔ mán yún,
qià hǎo jǐu lán rén kě。
jīn pán yī hú cí yī jiàn。
pò wēi rúi 、 nuǎn xiāng wēi xiè。
zhěn biān xì jiáo,
táo huā chūn yūn,
dài cháo shēng yè。
ài xiǎo gé 、 píng zhuāng zhà xiē。
wù jiān yǐ xiāng náng,
pèi yǐ xī jué。
fèng luǎn xiān níng,
bù shì xūn lú jī shé。
wén rúi shuāng lǐu xīng hóng lù,
zhèng fēi fēi 、 dié cháng fēng jiē。
jiě nóng huái lǐ,
xì qīng huái lǐ,
lěng cháng xū yùn。