三姝媚 屧声

(清代)姚燮

锵宜钗佩杂。是重台拖试,绣帮红窄。晓梦谁寻,向海棠庭院,隔烟轻蹑。

觅去偏遥,剩露藓、几痕香湿。蓦唤笼鹦,一转回廊,听来还霎。

三五沉沉秋夕。记月约重门,误伊残叶。半晌俄延,定倩人扶共,软难禁力。

唱起吴宫秋草,又帘阴传拍。想到无声旧事,莲花步贴。

姚燮

姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。

《三姝媚 屧声》拼音标注

sān shū mèi xiè shēng
qiāng yí chāi pèi zá。
shì zhòng tái tuō shì,
xìu bāng hóng zhǎi。
xiǎo mèng shúi xún,
xiàng hǎi táng tíng yuàn,
gé yān qīng niè。
mì qù piān yáo,
shèng lù xiǎn 、 jī hén xiāng shī。
mò huàn lóng yīng,
yī zhuǎn húi láng,
tīng lái huán shà。
sān wǔ chén chén qīu xī。
jì yuè yuē zhòng mén,
wù yī cán yè。
bàn shǎng é yán,
dìng qiàn rén fú gòng,
ruǎn nán jìn lì。
chàng qǐ wú gōng qīu cǎo,
yòu lián yīn chuán pāi。
xiǎng dào wú shēng jìu shì,
lián huā bù tiē。